Đọc truyện Thần Điêu Hiệp Nữ

Chương 43: Xuất động



Bên trong tiểu viện, gian phòng trơ trọi với ánh nến hôn ám, ngọnlửa bị một cơn gió nhỏ không biết từ đâu thổi qua mà lay động. Nénchảy từng hàng từng hàng đọng lại dưới nền bàn tạo thành một bãimơ hồ sáng bóng.

Cũng không biết ánh nến tắt từ bao giờ, lại càng không biết bao lâusau khi nến tắt bình minh đã ló dạng. Phương đông mặt trời kiêu kìlộ diện mang theo những tia sáng ấm áp của ban mai chiếu sáng vạnvật. Xua tan cái u ám vốn có của màn đêm, bình minh như chiếu rõmọi sự vật mà nó đi qua.

Một canh giờ (tương đương 2 tiếng), hai canh giờ Tiểu Long Nữ còncó thể kiên nhẫn chờ đợi. Thế nhưng hai canh giờ, rồi ba canh giờ,Tiểu Long Nữ hiểu được Trình Dương đã gặp chuyện gì đó khôngthể quay về. Tiểu Long Nữ đối với Tuyệt Tình cốc vẫn chưa quenthuộc, lại đang là ban đêm, nàng chỉ có thể yên lặng chờ đợi, nắm taytrong lòng xiết chặt lúc nào không hay: Dương.....

Tiểu Long Nữ lẳng lặng nhìn ra phía bên ngoài phòng, Trình Dươngmột đêm không về.

Rốt cuộc cũng đợi đến lúc hừng đông, bên ngoài cửa sổ mặt trời đãló dạng: Dương, ngươi nhất định có thể tự biết bảo vệ tốt mình đúngkhông. Tiểu Long Nữ nghĩ: Tối hôm qua Trình Dương vì cứu CôngTôn cô nương mà đi ra ngoài, muốn kiếm được Trình Dương nàngtrước tiên phải kiếm Công Tôn cô nương trước.

Trước tiên Tiểu Long Nữ tìm trong phạm vi tiểu viện, trước sâncũng như xung quanh gian phòng của nàng. Mà cách gian phòngnàng đang ở gần nhất là phòng của Quách Phù, hiện nay tại TuyệtTình cốc nàng xem như cũng chỉ quen biết có một mình Quách Phù.Tiểu Long Nữ thở dài, mong rằng có chút hi vọng, có thể ở chỗ củaQuách Phù thấy được Trình Dương, biết đâu Quách Phù có thể biếtvị Công Tôn cô nương kia.

Quách Phù kinh ngạc nhìn Tiểu Long Nữ đứng trước cửa phòngnàng:

" Ngươi? "

Ở chỗ này ngây người lâu như vậy, Quách Phù chẳng bao giờ có cơhội thấy qua Tiểu Long Nữ và Trình Dương, đừng nói chi là gặpmặt. Nàng và Trình Dương không ai muốn gặp mặt người kia, cứgặp nhau là lại gây gổ, thật khó mà hòa thuận.

" Dương, hắn có ở đây không?" Tiểu Long Nữ đưa mắt liếc nhìn bêntrong phòng, bên trong cũng không có một bóng người. Vì vậy hỏitiếp:

" Ngươi có biết Công Tôn cô nương? "

" Không biết. "

Tiểu Long Nữ nhẹ nhàng gật đầu: Dương, ngươi ở nơi nào? NếuTiểu Long Nữ biết hiện tại sẽ như vậy thì tối qua nàng sẽ không đểTrình Dương biến mất trước mặt nàng, Tiểu Long Nữ nhẹ nhàng thởdài một hơi, định quay đầu bước đi nơi khác tìm kiếm. Thế nhưngTiểu Long Nữ vừa xoay lưng thì che trước mặt nàng là một người cóthân ảnh cao lớn. Theo bản năng Tiểu Long Nữ lui về sau một bước,như vậy nàng dĩ nhiên thấy rõ, người vừa rồi che trước mặt nàng làCông Tôn Chỉ.

Mấy gã sai vặt trong Tuyệt Tình cốc theo chỉ thị của Công Tôn Chỉgiám sát Tiểu Long Nữ rất nhanh đã báo cáo cho hắn biết tin tứcmấy ngày nay của Tiểu Long Nữ. Nàng bình thường chỉ quanh quẩntrong mái đình hay loanh quanh đâu đó trong phòng, rất ít ra khỏi tiểu viện, vậy mà giờ đây lại bước ra, ấy vậy nơi đầu tiên tới lại cònlà phòng của Quách Phù. Công Tôn Chỉ không nói lời nào tự nhiênhướng phòng của Quách Phù đi tới.

" Công Tôn cốc chủ, ngươi có biết gian phòng của Công Tôn cônương ở đâu hay không? "

" Người mà ngươi nói là Ngạc Nhi? "

" Chắc là vậy."

Công Tôn Chỉ sai một đệ tử trong cốc đưa Tiểu Long Nữ đến gianphòng của Công Tôn Lục Ngạc. Đương nhiên là chẳng có kết quả gì.

Công Tôn Chỉ thỉnh thoảng cũng tới thăm hỏi trò chuyện cùngQuách Phù, hắn muốn từ trong miệng của Quách Phù hỏi chút tintức về Trình Dương và Tiểu Long Nữ cũng như chuyện bên ngoàicốc. Đương nhiên phần lớn câu chuyện của Quách Phù luôn xoayquanh Quách Tĩnh và Hoàng Dung.

Công Tôn Chỉ quanh năm ẩn cư trong Tuyệt Tình cốc, không có cùngngoại giới có chút liên quan, nên mọi chuyện bên ngoài chẳng cóchút hiểu biết, và cũng vì như vậy hắn cũng chẳng biết Quách TĩnhHoàng Dung là ai.

"Quách cô nương, thật không dám nghĩ tới lệnh tôn lại là một nhânvật có tiếng tăm đến như vậy."

Câu nói này của Công Tôn Chỉ làm cho Quách Phù đỏ mặt, nàngkhông hề nói với hắn Quách Tĩnh Hoàng Dung là phụ thân mẹ nàng:" Ta. "

Lại nghĩ tới câu nói của Trình Dương, đừng tưởng rằng ngươi là congái của Quách Tĩnh Hoàng Dung thì giỏi lắm, không có bọn họ,ngươi cái gì cũng không thể. Quách Phù cũng không biết tại sao, câunói của Trình Dương lại ảnh hưởng tới nàng sâu sắc đến vậy. Vốnrằng có chút ngại ngùng cùng tự hào thì giờ đây khuôn mặt QuáchPhù thể hiện chút ẩn nhẫn, e ngại.

Công Tôn Chỉ rất sớm đã đoán ra Quách Tĩnh Hoàng Dung là phụthân mẹ của Quách Phù, nhưng hắn lại không hề nghĩ tới sắc mặtcủa Quách Phù lại có những chuyển biến lớn đến vậy. Giơ lên mộtnụ cười âm hiểm:

" Quách cô nương? "

" Dương Quá. " Quách Phù bỗng nhiên nói nhỏ một tiếng, dườngnhư nàng mới nghĩ ra được một điều gì đó.

" Được rồi, Dương Quá, ngươi biết hắn ở nơi nào sao? "

Tiểu Long Nữ tới chỗ này mục đích duy nhất là tìm Trình Dương,như vậy lời nói của nàng đương nhiên Tiểu Long Nữ cũng hiểuđược nàng muốn nói tới ai.

" Dương Quá? "

" Ừ, Trình Dương, chính là Trình Dương. "

" Dương Quá, Trình Dương? "

Quách Phù lạnh lùng cười:

" Hừ, Dương Quá hay Trình Dương, hắn muốn kết hôn với sư phụcủa hắn, lấy sư phụ của hắn làm vợ, hiện tại mọi người trong gianghồ đều muốn giết hắn, hắn đã sa tới nông nỗi phải thay danh đổihọ."

Công Tôn Chỉ ha hả cười: " Nga, như vậy? "

Quách Phù tính toán nhỏ nhặt, nàng mong muốn bởi vì lời nói củanàng mà Công Tôn Chỉ không hoan nghênh Trình Dương cùng TiểuLong Nữ ở lại Tuyệt Tình cốc, như vậy các nàng không còn cách nàokhác ngoài trừ đi khỏi nơi này. Kỳ thật từ lúc bắt đầu đáp ứng ở lạiTuyệt Tình cốc Quách Phù liền hối hận, mỗi ngày mỗi đêm trong cốcđối với nàng mà nói là một sự dày vò.

" Kỳ thật cô nương có thể yên tâm, ở đây ngăn cách với thế giới bênngoài, không ai có thể tìm tới, ở nơi này cô nương có thể an toàn."

Công Tôn Chỉ mỉm cười, trong thâm tâm không ngừng nhớ: mọingười trong giang hồ đuổi giết.

Quách Phù vừa mở miệng định nói gì phản bác, nhưng cuối cùngnàng cũng không biết hiện tại nên nói gì cho đúng.

Công Tôn Chỉ trước nay ẩn cư trong Tuyệt Tình cốc, tránh xa thếnhân, không cùng người ngoài tiếp xúc, quan niệm thế tục luânthường không có hiểu biết rõ ràng như người bình thường, huốngchi trong thâm tâm hắn còn có kế sách khác.

Cuối cùng không có thêm chút tin tức gì, vì vậy Tiểu Long Nữ phảiđem việc tìm Trình Dương nhờ cậy làm phiền Công Tôn Chỉ lưu ýgiúp, dù sao trong Tuyệt Tình cốc không có xảy ra chuyện gì rối rắm, cũng không có tin tức nói rằng có người ra cốc, như vậy có thểkhẳng định, Trình Dương còn trong Tuyệt Tình cốc. Công Tôn Chỉgiả bộ đứng lên hỏi đệ tử trong cốc một vài vấn đề về Trình Dươngvà Công Tôn Lục Ngạc, sau đó phân phó một số người chia nhau ratìm tung tích của hai người bọn họ.

Những người biết Trình Dương và Công Tôn Lục Ngạc rơi xuốngvực sâu cũng có giới hạn, chỉ có Công Tôn Chỉ và hai đệ tử của hắn.Mà hai người kia thì không lâu trước đây đã được hắn tiễn đi gặpDiêm Vương rồi. Công Tôn Chỉ ngồi ở ghế giữa trong phòng khách,tay nâng lên chén trà, từ từ thưởng thức. Quách Phù đi vòng vòngxung quanh phòng khách, vẻ mặt suy nghĩ. Tiểu Long Nữ đươngnhiên không thể ngồi yên mà chờ đợi, vì vậy nàng cũng nối bướctheo mấy tên đệ tử trong cốc đi loanh hoanh tìm tung tích của TrìnhDương.

Quách Phù nhìn dáng vẻ thích thú của Công Tôn Chỉ, Công Tôn LụcNgạc là con gái của hắn không phải sao, con gái mất tích không rõnơi nào mà hắn còn có thể vui vẻ đến thế hay sao, không nhìn ra cóchút nào lo lắng sốt ruột gì cả, không lẽ Công Tôn Chỉ không chútnào lo lắng đến an toàn của con gái mình sao?????

Nghĩ tới đây Quách Phù không khỏi chạnh lòng nhớ tới Quách TĩnhHoàng Dung, nàng bỏ nhà đi lâu như vậy, chắc phụ thân mẹ đangrất lo lắng cho nàng. Mẹ có phải đang sốt ruột tìm kiếm nàng xungquanh hay không?

Trong khi ở bên ngoài Tiểu Long Nữ sốt ruột tìm kiếm khắp nơi thìbên dưới đáy cốc, không thể có nhiều ánh sáng lọt vào, Trình Dươngcùng Công Tôn Lục Ngạc còn đang thắt dây thừng. Từ dưới đáy cốclên tới đỉnh hốc đá cũng gần cả trăm trượng, đặc biệt gần tới lối rakhoảng mười trượng, không có điểm mượn lực không có chổ bámvào hay vịn tay đỡ người, chỉ có thể dùng dây thừng quăng lên đỉnh,tạo đòn bẫy sau đó dựa vào lực cánh tay mà bò lên. Trình Dương mơhồ có chút lo lắng, nàng có thể làm được không chứ?

Cừu Thiên Xích dùng hạt tạo bắn rơi một quả táo to để ăn đỡ đói:

" Lúc rơi xuống hồ các ngươi có gặp cá sấu hay không? "

Lúc trước Công Tôn Chỉ sợ là Cừu Thiên Xích sau khi rơi xuống đầmnước có thể may mắn thoát chết, vì vậy hắn ở trong đầm nuôi rấtnhiều cá sấu, dĩ nhiên nguyên nhân chỉ là để diệt trừ Cừu Thiên Xích. Mà Trình Dương và Công Tôn Lục Ngạc tính ra cũng là may mắn,lúc các nàng rơi xuống tạo nên thanh âm lớn như vậy cũng không cókinh động tới bầy có sấu xung quanh đó.

" Không có. "

Trình Dương lắc đầu vỗ vỗ ngực an ủi, cá sấu lớn như vậy, mà còn lànguyên một bầy, gặp chúng thì nàng thành nguyên bàn đồ ăn TrungQuốc chờ chúng xơi à.

Công Tôn Lục Ngạc cắn cắn môi, không nói lời nào.

Cừu Thiên Xích cứ liên miên cằn nhằn nói chuyện trên trời dưới đất,cũng không thể trách bà ta, mười mấy năm cô đơn có một mình, hiệntại có hai người các nàng bầu bạn nên cũng là lúc trút bầu tâm sựmười mấy năm qua.

Đợi cho dây thừng được kết xong, Trình Dương cầm một đoạn sợidây, dùng sức kéo kéo, xả xả giật mạnh mấy cái, xác định không cóthể dứt liền nói:

" Không đứt được! "

Trình Dương chặt một cành táo dài chừng một trượng rưỡi, buộcmột đầu sợi dây vào giữa cành, rồi leo lên. Từ phía dưới leo lên gầntới đỉnh hốc đá phần lớn nàng là dựa vào khinh công nên có thể coilà thuận lợi. Leo đến hết mức có thể leo, thì hai chân Trình Dương sửcông phu Thiên cân trụy, đứng vững trên vách đá, vận sức vào haitay, quát một tiếng "Lên này!"

Trình Dương tung cành cây lên lỗ hổng ở đỉnh hốc đá. Nàng sử kìnhlực vừa đủ, khi cành cây rơi xuống ở thế nằm ngang, vừa hay vắtngang giữa lỗ hổng. Nàng kéo dây, làm cho cành cây xê dịch sangmép lỗ hổng, hai đầu cành cây nằm chắc một chỗ, kéo thử sợi dâyvài lần, biết là cành cây vắt qua chỗ chắc chắn, lại giật giật thử coi nócó thể chịu được sức nặng của một người hay không.

Khi đã chắc chắn mọi chuyện thì nàng mới bay ra nắm lấy dây thừngở giữa không trung. Nàng cắn chặt hàm răng, hai cái tay bám vào sợidây leo lên; cúi xuống, thấy hai mẹ con Cừu Thiên Xích và Công TônLục Ngạc trong ánh sáng mông lung chỉ như hai chấm đen nho nhỏ.

Nàng dồn sức vào tay, leo lên rất nhanh; trên trán đầy mồ hôi tronggiây lát đã bám tới cành cây vắt ngang bên mép lỗ hổng. Nàng comạnh tay, hít sâu một hơi hô một tiếng, một chân đạp lên chân kiamượn lực, thi triển khinh công bay người ra khỏi lỗ hổng, rơi trênmặt đất.

Trình Dương hít một hơi dài, đứng thẳng dậy, thấy trăng sáng vừanhô lên sau núi. Sau khi bị giam hãm ở đầm cá sấu tối tăm, rồi ởtrong hốc đá nửa ngày, lúc này nàng được tự do, cảm thấy khoankhoái vô cùng. Tự nhiên một bên mắt giật giật, Trình Dương nhếchmiệng cười: Long Nhi nhất định đang rất lo lắng, phải nhanh chóngkéo hai người dưới kia lên sau đó về gặp Long Nhi. Trình Dương Quá thòng sợi dây xuống hốc đá. Cừu Thiên Xích vừathấy Trình Dương chui ra khỏi lỗ hổng, liền mắng con gái:

" Ngươi ngu xuẩn lắm, sao lại để cho tiểu tử kia thoát đi một mình?Hắn thoát ra rồi, còn nhớ gì đến chúng ta. "

Công Tôn Lục Ngạc nói:

" Mẹ cứ yên tâm, Trình công tử không phải hạng người như thếđâu."

Sau đó nàng cởi áo choàng trên người phủ lên trên người của CừuThiên Xích:

" Mẹ, quần áo của người đều rách hết rồi, trước tiên tạm thời mặctạm y phục của con đi, dù sao trong cốc......"

Cừu Thiên Xích gật đầu, nhưng còn lo lắng

" Bọn đàn ông khắp thiên hạ đều cùng một giuộc cả. Chẳng phải thứtốt gì."

Đột nhiên bà ta nhìn kỹ toàn thân con gái, nói:

" Đồ ngốc, ngươi để cho hắn chiếm tiện nghi rồi phải không? "

Công Tôn Lục Ngạc đỏ mặt, nói:

" Mẹ, mẹ bảo cái gì, hài nhi không hiểu. "

Cừu Thiên Xích càng tức giận, nói:

" Ngươi không hiểu, sao lại đỏ mặt? Ta nói cho ngươi biết, đối vớibọn đàn ông, không được buông thả hay nhẹ dạ nửa bước, chẳng lẽngươi còn chưa thấy tình cảnh của mẹ ngươi hay sao? "

Bà ta đang lảm nhảm, thì dây thừng đã rơi xuống trước mặt haingười. Công Tôn Lục Ngạc đứng dậy đón lấy sợi dây mà TrìnhDương thòng xuống, quấn một vòng chắc chắn vào ngang bụng mẹ,cười nói:

" Mẹ xem, Trình công tử có nhớ đến chúng ta hay không nào? "

Rồi nàng giật giật nhẹ, ngụ ý đã buộc xong. Cừu Thiên Xích ngồimột bên căn dặn Công Tôn Lục Ngạc

" Hừm, ta nói cho ngươi hay, tiểu tử này xem như có lương tâm, từrày trở đi, ngươi phải bám sát lấy hắn, nửa bước không rời. Trượngphu, trượng phu, nghĩa là trong vòng một trượng còn là chồng mình,ngoài một trượng đã không còn là chồng nữa, người biết chưa? Phụthân ngươi để cho mẹ ngươi mang tên Thiên Xích, Thiên Xích tức làtrăm trượng, hô hô, bên ngoài trăm trượng còn gì là trượng phu kiachứ? "

Công Tôn Lục Ngạc vừa buồn cười, vừa thương cảm, nghĩ: "Mẹđúng là muốn con với chàng, nhưng chàng đâu có để ý gì đến tađâu".

Mắt nàng đỏ hoe, nàng vội ngoảnh đi. Cừu Thiên Xích định nóithêm, thì thấy sợi dây căng nơi bụng, Trình Dương hai tay dùng sức,cắn răng cố gắng từ từ kéo bà ta lên. Công Tôn Lục Ngạc nhìn theomẹ, tuy biết Trình Dương sẽ thả dây xuống cứu nàng, nhưng lúc nàychỉ còn một mình trơ trọi dưới đáy hốc đá, bất giác nàng phát run, lo sợ dị thường

Trình Dương kéo Cừu Thiên Xích qua lỗ hổng, cởi dây buộc bụng bàta, rồi lại thả sợi dây xuống. Công Tôn Lục Ngạc buộc dây quanhbụng thật chắc, mới yên tâm, giật giật nhẹ vài lần; sợi dây căng, thânhình nàng đã được kéo lên. Nàng thấy các cây táo bên dưới càng lúccàng nhỏ dần, các ngôi sao trên đầu càng lúc càng sáng, chỉ vàitrượng nữa là sẽ ra khỏi hốc đá, bỗng nghe phía trên có tiếng quát to,sợi dây chùng hẳn, thân hình nàng rơi nhanh xuống. Công Tôn LụcNgạc la lên, suýt nữa ngất đi, chỉ cảm thấy thân hình rơi thẳngxuống, quả thực nàng không làm gì được.

Từ trên cao trăm trượng thế này mà rơi xuống, chắc chắn thịt nátxương tan, mà nếu may mắn không chết thì cũng tàn phế, dù lo lắnglà vậy nhưng trong lòng Công Tôn Lục Ngạc vẫn tin tưởng rằngTrình Dương nhất định sẽ không để ngã chết nàng.

Trình Dương hai tay đang lần lượt kéo ngắn sợi dây đưa Công TônLục Ngạc lên, sắp thành công rồi, chợt nghe có tiếng bước chân saulưng, thì ra có kẻ lao đến tấn công. Nàng kinh ngạc, đành ngoảnh lạiđón địch, hai tay kéo gấp sợi dây; nhưng kẻ kia quát to:

" Nửa đêm lén lút. Ngươi làm trò quỉ gì ở đây thế này? "

Tiếp đó là tiếng gió ù ù, một thứ binh khí vừa to vừa nặng đánh tớisau lưng Trình Dương.

Trình Dương nghe tiếng gió, biết là Phàn Nhất Ông tấn công, trongcơn nguy cấp đành dùng tay trái chộp đầu cây cương trượng đẩy ra,hóa giải miếng đòn đó. Trong bóng tối, Phàn Nhất Ông không nhìnthấy diện mạo của Trình Dương, nhưng biết đối phương võ công caocường, bèn thu cây trượng về mà quét ngang người đối phương, dốctoàn lực, định đánh đứt đôi thân hình đối phương.

Lúc này Trình Dương tay phải giữ trọng lượng cơ thể của Công TônLục Ngạc cộng với sức nặng đáng kể của sợi dây bằng vỏ cây, kéodài một chút rất tốn sức, mắt thấy cương trượng đánh tới, vội giơ taytrái hóa giải. Không ngờ cây trượng của Phàn Nhất Ông phạt ngangquá mạnh, tay trái nàng vừa chạm vào thân cây trượng thì toàn thânchấn động, tay phải giữ sợi dây không chắc, sợi dây tuột tay, CôngTôn Lục Ngạc bị rơi thẳng xuống.

Công Tôn Lục Ngạc la lên trong hốc đá, ở bên trên, Trình Dương vàCừu Thiên Xích cũng cùng kêu "Ôi!"

Trình Dương bất chấp cây trượng, nhoài người xuống miệng lỗhổng, tay trái chộp vội lấy sợi dây. Nhưng lúc này Công Tôn LụcNgạc đang rơi xuống cực nhanh, trọng lượng hàng trăm cân cộngvới sức nặng gia tăng do rơi nhanh thành cả ngàn cân, kéo luônTrình Dương chúi đầu, chân chổng ngược, rơi xuống hốc đá. Nàngvõ công tạm ổn, nhưng cũng không có khả năng lộn người lại được.

Trình Dương cắn răng nói:

" Công Tôn cô nương còn ở bên dưới. " Nàng thật vất vả giữ chặtdây thừng không cho Công Tôn Lục Ngạc ngã xuống, hai bên lòngbàn tay bị áp lực ma sát mà rách hết cả da, máu từng giọt từng giọtnhỏ xuống

Phàn Nhất Ông nữa tin nửa ngờ, còn đang phân vân, Cừu ThiênXích chăm chú nhìn mọi chuyện. Bà ta đã mất hết võ công, ngồi bêncạnh lo lắng, thấy sợi dây dài trăm trượng tuột xuống hốc đá, mỗilúc một ngắn dần, đầu sợi dây đằng kia là Trình Dương và Công TônLục Ngạc sắp bị họa nát thây, đầu trên này bị hất lại bên cạnh CừuThiên Xích.

Bà ta nhìn Phàn Nhất Ông, nghĩ: "Tên ác tặc hại người này, cho ngươi cùng chết một thể", bèn nhẹ nhàng, khéo léo lẳng đầu sợi dâykhiến nó quấn mấy vòng quanh bụng Phàn Nhất Ông. Phàn NhấtÔng chợt cảm thấy có sợi dây thít chặt bụng mình, vội vàng sử côngphu Thiên cân trụy, đứng cho vững; nhưng sức nặng của TrìnhDương và Công Tôn Lục Ngạc cộng với lực rơi gia tốc cứ kéo PhànNhất Ông từng bước tới bên lỗ hổng.

Phàn Nhất Ông thấy chỉ tiến thêm một bước nữa là sẽ lao xuống hốcđá; lão cả kinh, tay trái nắm sợi dây, tay phải bám chắc vào tảng đábên lỗ hổng, hét một tiếng, cuối cùng giữ không cho sợi dây lôixuống nữa.

Lúc này Công Tôn Lục Ngạc cách đáy hốc đá chỉ còn mươi trượng,thực là tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Phàn Nhất Ông dùng thầnlực giữ được sợi dây không cho tuột xuống nữa rồi, mới đưa tayphải giữ sợi dây, tay trái gỡ sợi dây khỏi bụng mình, để cho kẻ địchrơi xuống đáy hốc đá. Đột nhiên một hạt táo hướng Phàn Nhất Ôngđánh tới:

" Kéo lên, không ta lấy mạng chó của ngươi. "

Hạt táo xét qua khuôn mặt của Phàn Nhất Ông tạo thành một vệtdài, máu tươi bắt đầu chảy ra.Sau đó Phàn Nhất Ông cảm thấy sau lưng hơi nhói, có một vật nhọnchĩa vào huyệt Linh Đài ở dưới đốt sống lưng thứ sáu, rồi một giọngphụ nữ quát:

" Kéo người lên mau! Huyệt Linh Đài bị tổn hại, trăm mạch bị phế! "

Đương nhiên Cừu Thiên Xích không được kiên nhẫn là bao nhiêu.

Phàn Nhất Ông cả kinh, mười chữ "Huyệt Linh Đài bị tổn hại, trămmạch bị phế!" chính là lời căn dặn của sư phụ khi truyền thụ cho lãocông phu điểm huyệt; lão không dám trái lời, đành ráng sức dùnghai tay kéo Trình Dương và Công Tôn Lục Ngạc lên.

Vừa rồi Phàn Nhất Ông phải vận thần lực giữ cho không bị kéoxuống, bây giờ cảm thấy tức ngực, cổ họng ngòn ngọt như muốn hộcmáu, biết là tạng phủ đã bị nội thương, quả thật không muốn dùngsức chút nào, khổ nỗi đại huyệt yếu hại trên cơ thể đang bị kẻ địchkhống chế, đành liều mạng gắng sức kéo được Trình Dương lên, thởphào nhẹ nhõm, lập tức cảm thấy tứ chi rã rời, lão hộc ra một ngụmmáu tươi, ngã vật xuống đất. Phàn Nhất ông vừa buông tay, sợi dâytức thì tuột xuống, Cừu Thiên Xích hét to:

" Mau cứu người! "

Trình Dương vội giữ chặt sợi dây, kéo Công Tôn Lục Ngạc lên. CôngTôn Lục Ngạc mấy phen kéo lên tụt xuống, đã sớm ngất xỉu. PhànNhất Ông nhìn thấy người vừa được kéo lên đúng thật là Công TônLục Ngạc, vội vàng chạy đến bên cạnh Công Tôn Lục Ngạc, nhìnthấy nàng cũng không có gì trở ngại mới có thể yên tâm.

Trình Dương mệt mỏi không còn chút sức, nàng ngồi bệt xuống đất,hai tay nắm lại với nhau, mồ hôi không biết từ đâu tuôn ra như mưa,miệng vết thương đau rát làm nàng nhe răng gồng mình cố chịu.

Được một lát nàng đứng dậy bước tới bên cạnh Công Tôn Lục Ngạc,đưa tay day ấn huyệt Nhân Trung để cứu tỉnh nàng. Công Tôn LụcNgạc dần dần tỉnh lại, mở mắt ra, không biết mình đang ở đâu, dướiánh trăng chỉ thấy Trình Dương mỉm cười nhìn nàng, bất giác ngảvào người Trình Dương, nói:

" Trình công tử, chúng ta chết rồi sao? Đây là cõi âm phải không? "

Trình Dương cười, nói:

" Phải, hai ta đều chết rồi."

Công Tôn Lục Ngạc nghe giọng nói của nàng có vẻ bỡn cợt, bènngẩng mặt nhìn cho rõ sắc mặt nàng, thì thấy bên cạnh, mẹ mìnhcũng đang nhìn mình nửa cười nửa không, thì nàng cả thẹn, gọi:

" Mẹ! "

Rồi đứng dậy.

Trình Dương thấy Cầu Thiên Xích tuy đã mất võ công, vẫn có thểchế ngự được Phàn Nhất Ông, cứu sống nàng, thì thầm thán phục,hỏi:

" Lão tiền bối dùng cách gì buộc gã lùn này phải vâng lệnh thế? "

Cừu Thiên Xích mỉm cười, chìa ra một mảnh đá nhọn. Nên biết côngphu điểm huyệt của Công Tôn Chỉ là do bà ta truyền thụ; Phàn NhấtÔng lại học Công Tôn Chỉ; ba người cùng một mạch, khẩu quyếtgiống nhau, bà ta đã ấn mảnh đá vào huyệt Linh Đài của Phàn NhấtÔng, lại nói "Huyệt Linh Đài bị tổn hại, trăm mạch bị phế!"

Phàn Nhất Ông làm sao dám trái lời? Thực ra, kình lực trên tay củaCừu Thiên Xích bây giờ đã yếu ớt, với một mảnh đá nhỏ thế kia,không thể làm cho "trăm mạch bị phế được".

Trình Dương chỉ lo lắng cho sự an nguy của Tiểu Long Nữ, thấy Công Tôn Lục Ngạc và Cừu Thiên Xích đã thoát khỏi hiểm địa, nàngchỉ muốn nhanh chóng trở về gặp Long Nhi của nàng.
Bạn đang đọc truyện tại NetTruyen.com.vn